(Source: giacatxonxon)
có nhiều lúc tôi băn khoăn về việc tiết lộ quá nhiều về mình trên tumblr. tôi vẫn luôn muốn không ai biết về tôi ở mạng xã hội này, nhưng kết quả lại đi ngược lại mong ước của tôi. tôi không muốn người quen của mình biết, tôi trên tumblr và tôi ở ngoài là hai cá thể hoàn toàn khác biệt. tất nhiên, tôi vẫn rất khùng, vẫn rất nhí nhảnh, vẫn rất dở hơi, vẫn rất fan-gơ trên tumblr nhưng tuyệt nhiên ở ngoài, tôi ít có nỗi buồn.
sự kiêu hãnh của tôi trước giờ, ít khi tôi cho người khác thấy mình rơi nước mắt, chỉ vì nỗi buồn. tôi chỉ có thể trải lòng mình ở nơi xa lạ, cho những người bạn tình cờ qua đây đọc được. đối với tôi, việc lặng lẽ chia sẻ nỗi đau giữa những người xa lạ với nhau, là một chuyện hoàn toàn thoải mái. người ta không biết tôi là ai, tôi cũng không biết đối phương là ai. chúng tôi đồng cảm với nỗi buồn của nhau. nhưng chỉ trong một khoảnh khắc.thế là đủ. sự chia sẻ từ những người lạ, lại khiến tôi cảm thấn an toàn.
cũng chính vì lòng kiêu hãnh vớ vẩn này, mà tôi phải lui cui làm một tumblr không ai biết. còn phải check xem có thể bị người khác tìm ra bằng cách google URL hay không. kết quả cuối cùng là an toàn nhưng vấn đề là chỉ có mình tôi biết. thực dở hơi. nhưng ít nhất tôi sẽ không bị điên vì không có nơi nào để viết.
tháng 11 này đối với tôi rất tệ hại. chưa bao giờ có tháng 11 nào lại tệ hại đến mức này. mâu thuẫn, xung đột, nước mắt. từ mọi phía. chưa bao giờ mà tôi nằm mơ thấy ác mộng liền tù tì. đến nỗi thức dậy mà phải bàng hoàng, kiểu như may quá, chỉ là mơ thôi.
tôi rất muốn sống một cuộc sống một mình trong một căn hộ nhỏ. sáng dậy đi làm, chiều tối trở về căn nhà của mình. ăn tối, dọn dẹp, tắm rửa. buổi tối có thể vừa ăn kem vừa coi phim. buồn chán thì có thể lấy sách ra đọc. lâu lâu có thể gọi điện cho bạn bè, hỏi thăm họ dạo này ra sao, đi chơi vui vẻ xong lại trở về căn hộ nhỏ. khi lười biếng có thể không cần nấu ăn, chỉ nằm vùi suốt ngày, mặc đầu óc đã dẫn bản thân đi đâu. tốt nhất là cứ yên ổn sống qua ngày. có thể tiết kiệm được một số tiền đi du lịch lại càng tốt.
có người nói, cuộc sống bình lặng như thế này quả rất buồn chán. nhưng đối với những người đã phải trải qua quá nhiều chuyện như tôi ( tôi biết sẽ có những bạn có những nỗi đau còn đau hơn những thứ tôi đã phải chịu), thì tôi chỉ mong mỏi hơn hết là một cuộc sống buồn tẻ nhưng tĩnh lặng. thế là đủ.
tháng 12 đã tới. vèo một cái đến giáng sinh. kiểu như ngay chóc giáng sinh mới thấy một mình quả là tồi tệ. nhưng bây giờ thì vẫn không sao cả. một mình vẫn có cái hay của một mình. thế thôi. hề hề :”D
Melanie Martinez